“Mộc Vĩnh, ngươi đúng là người tốt!”
Được lợi rồi, Lữ Thiếu Khanh cười toe toét, chẳng ngại phát cho Mộc Vĩnh một tấm thẻ người tốt, “Sao ngươi không nói sớm là ngươi có thù với Đọa Thần quái vật chứ?”
“Giữa ngươi với ta cần gì khách sáo? Kẻ thù của ngươi cũng là kẻ thù của ta. Yên tâm đi, lần này ta nhất định sẽ giúp ngươi giết sạch đám Đọa Thần...”
Thấy Lữ Thiếu Khanh cười gian như một con chồn vàng, Mộc Vĩnh vừa cạn lời, vừa cảm thấy tên này cực kỳ không đáng tin.




